
Em thường nghĩ con người luôn có những bí mật ko thể nói ra. 1 phần vì những bí mật đó chứa những bí ẩn về chính con người họ mà họ cũng chẳng thể lí giải nổi.
Em cũng có những bí mật chẳng thể nói ra. Cảm giác tỉnh dậy và ngắm những tia sáng khẽ lọt qua cửa sổ khi tờ mờ sáng… rồi cuộn mình trong chăn tìm 1 hơi ấm, suy nghĩ và nhớ nhung, rồi bật khóc vì những điều đã qua là 1 cảm giác đau đớn dễ chịu lạ lùng.
Em luôn nghĩ cảm giác ko còn là gì của nhau nữa rất đau đớn.
Và giờ đây nó còn đau hơn em từng nghĩ :)
-
be-strong-er liked this
-
toivanhungconduong liked this
-
vviioollaa liked this
-
phuongdoanhdoanh liked this
-
handholdings liked this
-
wings-ofthewind liked this
-
stranger-me liked this
-
bive posted this
